Thursday, February 18, 2016

"MỘT NGÀY THU" - tập thơ của VŨ VIẾT TIẾN, NXB LAO ĐỘNG, 2015) sách do DIỄN ĐÀN VĂN CHƯƠNG & CUỘC SỐNG in ấn và xuất bản






LỜI GIỚI THIỆU

Người lính đi qua cuộc chiến trở về đời thường, trở về với quê hương, nơi gắn bó trọn ấu thơ, cũng tựa như hạt mầm được gieo vào lòng đất mẹ, chờ đợi mùa đơm bông kết trái trĩu ngọt tình người.
Tập thơ “Một ngày thu” - Nhà xuất bản Lao Động, 2015 của tác giả Vũ Viết Tiến - người từng khoác trên mình bộ quân phục của người lính trận năm xưa, và cũng từng trăn trở với bộn bề công việc mưu sinh nơi hậu phương sau khi xuất ngũ, hầu mong đóng góp công sức vào công cuộc chung tái thiết và xây dựng đất nước sau chiến tranh như đồng đội, như thế hệ tuổi trẻ của ông đã tâm nguyện. Bằng năng lực của mình, ông đã miệt mài lao động không ngơi nghỉ trên những trang viết, lắng lọc, gọt dũa, trau chuốt từng lời, từng ý từ vốn kinh nghiệm sống, chiến đấu, lao động và học tập của mình, của thế hệ mình ký thác vào ngòi bút như một món quà tinh thần hữu ích dành cho đời, cho người tri kỷ tâm giao. Với bầu bạn, đồng đội quý mến ông, thì mỗi trang thơ sẽ là một chùm quả ngọt của hy sinh dâng hiến, của cõi giới tâm hồn đau đáu hướng về chân, thiện, mỹ, về sự nhân ái trường tồn nơi trái tim mỗi người.
Sự kỳ vọng của bầu bạn tri âm với thơ của ông, hoàn toàn có cơ sở, bởi phẩm chất của những người lính như ông từng trải qua chiến trận, đối mặt với sự sống và cái chết trong tấc gang vì danh dự Tổ quốc, vì sự bình yên của hậu phương yêu dấu, không ngại hy sinh tuổi trẻ, xương máu nơi sa trường, thì ở bất kỳ hoàn cảnh nào, bản lĩnh của họ cũng luôn tỏa sáng, và đó là nhân tố không thể thiếu để xây dựng nên nhân cách và chân dung người lính trong mỗi trang thơ của Vũ Viết Tiến hôm nay.
Hy vọng bạn đọc sẽ tìm thấy sự đồng điệu của mình qua mỗi trang thơ!
Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc!






NHỚ QUỲNH LÂM


Nhớ ngày về hội Quỳnh Lâm
Mưa phùn gió lạnh tôi cầm tay em
Chiều buông chùa đã lên đèn
Thỉnh lời cầu nguyện người chen dòng người.

Ba mươi xuân lẻ em ơi
Tình đầu vẫn thắm nét đời thủy chung
Ngày ấy vãn hội Quỳnh Lâm
Xa rồi thổn thức lặng thầm đêm thâu.

Nhớ em cô gái sông Cầu
Anh nơi biển bạc xanh màu bốn phương
Thái Bình – Kinh Bắc yêu thương
Mong sao chung một con đường quê hương.

Niềm yêu lòng dạ tơ vương
Câu thơ xưa cổ vô thường se duyên
Quỳnh Lâm khánh đá chuông đồng
Ta đi lên vợ lên chồng đấy thôi.

Quỳnh Lâm hai tiếng bồi hồi
Mai sau còn mãi hát lời ru êm.

........................
Chùa Quỳnh Lâm là ngôi chùa cổ đời nhà Trần thuộc huyện Đông Triều tỉnh Quảng Ninh.






NÚI SẠN

Em đưa tôi về núi Sạn
Chiều đông còn chút nắng vàng
Con đường bê tông rộng mở
Chạy dài hun hút thung sâu.

Em bảo ngày xưa núi Sạn
Một vùng sỏi đá lô nhô
Ai qua Việt Dân chẳng nhớ
Quê mình miền đất hoang sơ.

Nơi đây đất cằn sỏi đá
Màu xanh đã phủ khắp đồi
Núi Sạn chiều nay tôi đến
Ngỡ ngàng kỳ tích thần tiên.

Rừng vải, rừng na hoa trái
Tiếng chim ríu rít gọi bầy
Đã qua tháng ngày gian khó
Bao mồ hôi thấm đất này.

Sỏi đá cũng thành sắn gạo
Câu thơ chân lý con người
Núi Sạn quê em xứ sở
Bức tranh ngày mới đẹp tươi.


 .............................
Núi Sạn ở xã Việt Dân, huyện Đông Triều tỉnh Quảng Ninh.





 GIA TÀI ĐỂ LẠI

Gia tài để lại cho con
Là những vần thơ yêu thương
Những trải nghiệm cuộc đời
Tháng năm đong đầy mồ hôi gian khó.

Gia tài để lại cho con
Là mảnh đất quê, mưa nắng, nhọc nhằn
Dòng họ mình bao đời khai thiên lập địa
Nơi núi rừng đất mỏ hoang vu…

Gia tài để lại cho con
Là mảnh đất cha ông sâu nặng tâm hồn
Cha đã đi qua chiều dài chiến tranh,được, mất
Có một hồn quê đau đáu ở trong lòng.


Gia tài để lại cho con
Là nơi con cất tiếng khóc đầu tiên
Là dòng sữa mẹ chắt chiu, không bao giờ cạn
Nâng con chập chững bước vào đời.

Gia tài để lại cho con… không gì hơn…
Vần thơ nhân ái, lý, chí làm người…