Friday, February 1, 2013

Lake – side!


Lake – side!



“Mơ về góc núi ngồi thiền
Lạc chân cửa biển đón miền gió say”
Núi muôn năm trầm tư neo vách đá
Mảnh hồn trinh bảng lảng khói mây bay…

Người say
Ta say
Người tỉnh
Ta chết giấc.

Những miên man ký ức
Nhám đầy vết chưa lành.

Next – size!
Lake – sign!
Lake – side!
Hàng cây đêm
Nhả đầy bóng tối
Chú ngựa lạc chân mỏi gối
Đêm dài chồn bước
Lê thê…

Trốn chạy?
Hèn nhát!
Đợi chờ?
Tồi tệ hơn hèn nhát!
Cánh cửa nào xé toạc màn đêm…

Gặp gỡ nhau ư?
Ích gì!
Sự thật rách bươm sau bức tường giả trá
Sự giả dối lại không thể náu mình trên gương nước hồ thẫm tối
Ta không thể giấu mình hay ngụy tạo vẻ cô đơn
Em không thể khép mình trong cay đắng dỗi hờn!

Next – size!
Lake – sign!
Lake – side!
Em có biết
Đêm dài đáng sợ hơn cái chết
Cái chết chẳng đáng sợ bằng phút hoang hủy trong mình…

Kìa!
Cánh cửa sổ nào trên từng cao vụt bung òa
Xô dạt ánh trăng vào vùng oi bức
Những vì sao cuồng rơi chẳng lấp kín đáy hồ ký ức!
Huyền nhiệm sao giây phút bắt gặp khuôn mình trong làn nước
Ngủ ngoan em nhé
Ơi à!
Anh ru em ngủ đêm hè… à ơi!

Next – size!
Lake – sign!
Lake – side!
Ngươi chiếm giữ hồn hoang bằng bức tường lạnh lẽo
Ý nghĩa gì đâu khi chẳng mở ra phép nhiệm màu!

Đêm
Trăng vội
Sao cuồng
Gió lặng suông
Oi nồng nỗi vu vơ
Phía sau từng cánh cửa…
Ngươi đã giết hồn ta
Tan tành tấm gương màu sữa
Cuối miền sương xám lang thang.

Next – size!
Lake – sign!
Lake – side!
Hãy trả lại cho ta - bên hồ - mảnh hồn hoang!